TỔ QUỐC TÔI

Bây giờ là ... ?

Thứ tư, ngày 01 / 8 / 2012

(@_@) »-(¯`v´¯)-» (@_@)

Tài nguyên của trang

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Liên kết website

    Web site GV trường

    Thư mục

    Hỗ trợ trực tuyến

    Điều tra ý kiến

    Sắp xếp dữ liệu

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z3473264601547_ac2c15621ede014f6408c73206ae6cb8.jpg Z3473188926041_d9ca1105196b184f6a11dde69d1fb652.jpg Z3473103560159_7c2ea04f4854ac6fee3766cd45edbff2.jpg IMG_20180205_171157.jpg MOV00598.flv MOV00596.flv MOV00595.flv DSC00716.jpg DSC00715.jpg DSC00712.jpg DSC00711.jpg DSC00710.jpg DSC00709.jpg DSC00708.jpg DSC00704.jpg DSC00703.jpg DSC00702.jpg DSC00701.jpg DSC00700.jpg DSC00699.jpg

    Chức năng chính 1

    THÔNG BÁO

    Đề nghị các điểm trường cập nhật số hoa điểm 10 hàng ngày, các việc làm tốt của các em thiếu nhi như: giúp đỡ người khác, nhặt của rơi trả lại người mất, ...!
    Gốc > Bài viết >

    Sự tích Thỏ Ngọc

    SỰ TÍCH THỎ NGỌC

    Truyện rày kể lại một mùa đông
    Gió rét căm căm, tuyết lạnh lùng
    Mẹ thỏ ra đi còn dặn lại
    Ở nhà ngoan ngoãn chớ chơi rong

    Quây quần ba chú khác màu lông
    Anh cả tên Nâu, mắt đỏ hồng
    Anh kế toàn thân vàng óng ánh
    Em là Thỏ Ngọc trắng như bông

    Bầy thỏ say sưa đánh giấc nồng
    Cuộn nằm đệm cỏ cuối hang trong
    Ngoài trời âm ỉ cơn mưa bão
    Chớp loáng, mây đen phủ mịt mùng

    Thỏ Ngọc rùng mình chợt đứng lên
    Nghe dường như có giọng kêu rên
    Đàng xa văng vẳng trong hơi gió
    Bị át do mưa, tiếng sấm rền

    Mở cửa nhìn ra thấy bóng người
    Lòm khòm, run rẩy giữa đồng khơi
    Áo quần ướt sũng, thân gầy guộc
    Chân thấp chân cao, dáng rã rời

    Thỏ Ngọc thưa lời rước cụ vô
    Tạm thời tránh lạnh, áo hong khô
    Chờ qua khốn khó, mưa dông tạnh
    Tiếp tục hành du bước viễn đồ

    Cụ già khập khểnh bước vào hang
    Củi nhóm than khơi có Thỏ Vàng
    Anh cả Thỏ Nâu mời bát nước
    Còn mình Thỏ Ngọc cứ lăng xăng

    Hơi nồng ngọn lửa sưởi châu thân
    Râu tóc chân tay đã ấm dần
    Ngụm nước vào mồm xem đã tỉnh
    Chỉ còn nơi bụng hãy băn khoăn

    Ướm lời mới tỏ bảy ngày đêm
    Không thức chi ăn phải nhịn thèm
    Gan ruột cồn cào người đói lả
    Rừng hoang núi thẳm biết đâu tìm ?

    Nghe rồi Thỏ Ngọc động tâm linh
    Hoạn nạn người mang dạ chẳng đành
    Tạo nghiệp duyên lành gây quả phúc
    Cứu người đâu ngại chữ hi sinh

    Thỏ Ngọc liều mình chẳng đắn đo
    Nhảy vào đống lửa cháy bùng to
    Hiến thân làm thức dùng cho khách
    Một miếng khi cần cũng tạm no

    Ngọc Đế thương tình thỏ thác oan
    Lòng nhân cứu giúp kẻ cơ hàn
    Phép thần đưa thỏ về cung quế
    Gương sáng lưu truyền lại thế gian

    Mỗi buổi trời trong gió lặng yên
    Trăng ngà chiếu toả khắp ba miền
    Ngước nhìn mặt nguyệt còn in bóng
    Thỏ Ngọc đang ngồi giã thuốc tiên (*)


    Nhắn tin cho tác giả
    Thái Văn Kịp @ 10:50 11/08/2012
    Số lượt xem: 338
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Hình ảnh 2013

    Ảnh hoạt động trường